GÀ ẢO TAMAGOTCHI: LIỆU NHỮNG "ĐIỂM ẢNH" VÔ TRI CÓ MANG MỘT LINH HỒN?
"Tít... tít... tít..."
Nếu âm thanh này vang lên vào những năm cuối thập niên 90, đầu 2000, tôi cá là bạn sẽ giật mình đưa tay sờ túi quần hoặc lục tung cặp sách. Đó là tiếng kêu cứu của một sinh vật bé nhỏ đang đói, đang bệnh, hoặc chỉ đơn giản là đang cần bạn chơi đùa cùng.

Đó là Tamagotchi – hay chúng ta vẫn gọi bằng cái tên thân thương: Gà ảo.
Ngày ấy, người lớn thường nhìn chúng ta với ánh mắt khó hiểu. Họ thấy một lũ trẻ con dán mắt vào cái móc khóa nhựa hình quả trứng, bấm bấm để dọn... phân cho một con thú không có thật trên màn hình trắng đen bé tẹo. Họ bảo đó là trò vô bổ, là thứ đồ chơi điện tử làm xao nhãng học hành.
Nhưng với chúng ta ngày đó, trong cái vỏ nhựa màu sắc ấy là một sinh mạng.
Khi tình yêu được đong đếm bằng thời gian với gà ảo Tamagotchi
Chúng ta bắt đầu nuôi gà ảo có thể vì tò mò, vì trào lưu. Nhưng rồi, những hành động lặp đi lặp lại mỗi ngày: canh giờ cho ăn, tắt đèn khi nó ngủ, tiêm thuốc khi nó ốm, chơi oẳn tù tì để nó vui... đã vô tình dệt nên một sợi dây liên kết vô hình.

Bạn dành thời gian cho nó, bạn lo lắng khi bỏ quên nó ở nhà, bạn lén lút kiểm tra nó dưới hộc bàn trong giờ học. Chính những tâm tư, công sức và sự mong chờ ngây thơ rằng "ngày mai nó sẽ tiến hóa thành con gì nhỉ?" đã thổi vào những pixel điểm ảnh vô tri kia một sự sống.
Chúng ta nhận ra một sự thật ngỡ ngàng: Hóa ra, tình cảm không nhất thiết phải bắt nguồn từ một đối tượng hữu hình. Khi bạn đã trút cạn sự quan tâm và thời gian vào một thứ gì đó, thứ đó tự khắc trở nên vô giá đối với bạn.
Giọt nước mắt thật cho một nấm mộ ảo
Tuổi thơ của tôi có một vết sẹo nhỏ mang tên gà ảo Tamagotchi.
Tôi nhớ như in cái cảm giác giật thót người khi thò tay vào túi và nhận ra chiếc máy gà ảo của mình đã biến mất. Cả ngày hôm đó tôi như người mất hồn. Tôi không lo vì mất món đồ chơi đắt tiền, tôi lo vì "nó" đang đói, "nó" không ai chăm sóc. Sau một hồi truy hỏi, tôi mới biết một đứa bạn cùng lớp đã "mượn tạm" và giấu nó đi. Tôi dùng đủ mọi cách từ giận hờn tới nài nỉ để xin được trả lại.

Và rồi, khi chiếc máy được đặt lại vào tay tôi vào ngày hôm sau, mọi thứ đã muộn. Trên màn hình nhỏ xíu không còn là chú thú cưng nhảy nhót nữa, mà là một nấm mộ.
Tôi đã khóc. Khóc như thể vừa mất đi một người bạn thân thiết. Nhiều người có thể cười và bảo: "Chỉ là trò chơi thôi mà, reset lại là xong". Nhưng họ không hiểu. Nút reset có thể tạo ra một con gà mới, nhưng không thể hồi sinh những tình cảm, những đêm thức canh, những lo lắng tôi đã dành cho con vật cũ. Giọt nước mắt của tôi khi đó là thật, cho một nỗi đau thật.
Linh hồn những chú gà ảo Tamagotchi ở đâu?
Vậy cuối cùng, Tamagotchi có linh hồn không?
Câu trả lời có lẽ không nằm trong bảng mạch điện tử hay những dòng code lập trình của Bandai. Linh hồn của Tamagotchi nằm chính trong trái tim của người nuôi nó.

Không có đúng hay sai khi chúng ta dành tình cảm sâu đậm cho một vật ảo. Bởi vì, cái cách chúng ta học chăm sóc một con gà ảo chính là bài học vỡ lòng về trách nhiệm và lòng trắc ẩn.
Đó là khởi nguồn của việc xây dựng những điều tốt đẹp. Nếu một đứa trẻ biết đau lòng khi một con vật ảo "chết" vì thiếu sự quan tâm, đứa trẻ đó đang học cách trân trọng sự sống. Đó là lúc hạt mầm của Chân - Thiện - Mỹ được tưới tắm.

Chúng ta học cách cho đi mà không mưu cầu nhận lại một điều gì cụ thể, ngoài niềm vui được thấy một "sinh vật" lớn lên khỏe mạnh.
Cảm ơn Bandai đã tạo ra Tamagotchi. Cảm ơn vì đã cho thế hệ chúng tôi một chiếc hộp nhựa nhỏ bé để thực hành những bài học đầu tiên về tình yêu thương, để hiểu rằng: Bất cứ thứ gì ta đặt trọn trái tim vào, thứ đó đều mang một linh hồn.
Nếu muốn tìm lại một vé về tuổi thơ, ghé nShop xem thử nhé! <Click tham khảo>

Sản phẩm mới
Bàn phím cơ GravaStar Mercury K1 Stealth Black
3,599,000 ₫
Pragmata cho Nintendo Switch 2 [SECOND-HAND]
1,100,000 ₫
Tomica Lalamove Toyota Hiace Asia Ver
209,000 ₫
Trang chủ
Hàng Mới Về



